Con tàu cuộc đời và những sân ga

Có người nói rằng cuộc đời này được ví như một sân ga và những biến cố cuộc đời lại chính là những đoàn tàu cập đến rồi lại đi trong cái sân ga đó .

Sân ga đó là nơi đã chứng kiến những cuộc hội ngộ cũng như những cuộc chia ly tiễn biệt ... có những cuộc chia ly mà kẻ ra đi cũng như người ở lại đều lưu luyến ... có những cuộc chia ly làm cho cả hai đều thấy nhẹ nhõm vui vẻ mà đi ... cũng có những cuộc chia ly lại diễn ra trong mệt mỏi và bế tắc ... tất cả ,tất cả mọi thứ đều diễn ra trên cái sân ga bé nhỏ đó .

Sân ga đó cũng đã chứng kiến những giọt nước mắt hạnh phúc ,những giọt nước mắt tiếc nuối ,những giọt nước mắt níu kéo ,những giọt nước mắt hi vọng và cả những giọt nước mắt không bao giờ rơi ... tất cả ,tất cả những giọt nước mắt từ lặng lẽ đến chực như vỡ oà ra đó đều diễn ra trên cái sân ga bé nhỏ đó .

Sân ga đó đã tiếp đón nhiều rất nhiều doàn tàu đến rồi đi ... Có những chuyến tàu đến trong sự tiếp đón nồng hậu của sân ga và khi nó ra đi thì để lại nơi sân ga đó những tiếc nuối ,những hi vọng là chuyến tàu đó lại quay lại sân ga đó thêm một lần nữa trong cuộc hành trình của nó ... nhưng cũng có những chuyến tàu đến sân ga trong sự ghẻ lạnh ,hằn thù để rồi đến kkhi ra đi để lại nơi sân ga đó một chút gì đó gọi là nhẹ gánh ,một chút gì đó gọi là bình yên và sân ga đó cũng mong muốn không còn gặp lại chuyến tàu đó trong cuộc hành trình của nó nữa ... tất cả, tấtcả đều diễn ra trên cái sân ga bé nhỏ đó .

Có người lại nói rằng ,cuộc đời là một chuyến tàu và sân ga là những biến cố trong cuộc đời của chúng ta .

Trong hành trình của chuyến tàu nó khám phá ra những điều mới lạ ,những điều hạnh phúc và đau khổ ,những điều vui vẻ và chán nản ,những điều nên biết và cả những điều không nên biết.

Trong chuyến hành trình đó ,có những sân ga nó đến trong sự chờ đợi ,sự chào đón nồng ấm để rồi phải luyến tiếc khi ra đi ,cũng có những sân ga nó đến trong sự thờ ơ ghẻ lạnh để rồi lầm lũi và lặng lẽ ra đi.

Cuộc sống quanh ta là thế ,không gì có thể tồn tại mãi mãi trong ta ,nó sẽ đến rồi đi. Quan trọng là ta đón nhận nó thế nào để đến khi nó ra đi thì cảm giác ta ra sao mà thôi.

Cuộc đời mỗi người như một cuộc hành trình của con tàu băng băng về phía trước. Biết bao giông bão, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ trong cuộc hành trình đi tìm lý tưởng sống của mình. Không ai dám chắc những sân ga mình đi qua để lại điều gì, nhưng chỉ biết mỗi lần tàu chạm ga là một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong đời! Ta đã, đang đi trên cuộc hành trình của mình, từ sân ga đầu tiên và chưa biết bao giờ chạm đến sân ga cuối cùng…

Và như thế ta tiếp tục đi, mỗi một lần tàu chuyển bánh là lại tiếp tục những vòng xoay đi vào ký ức, những sân ga tàu sẽ đi qua, những hành khách lên rồi xuống ở mỗi một sân ga định mệnh của cuộc đời... đi qua, và để lại nhiều cung bậc tình cảm khác nhau: Đau buồn, nuối tiếc, ray rứt, hạnh phúc vỡ òa... Những cung bậc của cảm xúc chờ đợi, hy vọng và chia ly. Trên sân ga, có người đến đón người thân trong nỗi nhớ mong, có người ghé lại chia tay người mình yêu nhất trên đời, có người lao về phía trước cho cuộc mưu sinh... Những hồi hộp mong chờ làm cho sân ga trở nên ồn ào náo nhiệt, hay trầm mặc nỗi buồn như chính cuộc sống của mỗi con người.

Tại đó... Sân ga buồn vui của cuộc đời, chứng kiến những vòng bánh lăn đều khi tàu chuyển bánh, mang lại nhiều trạng thái tình cảm buồn vui lẫn lộn. Niềm hạnh phúc gặp lại người thân, sự u buồn cho một lần tiễn biệt, ai đó lên tàu cho cuộc hành trình vô định, ai đó bắt đầu chuyến đi tìm hạnh phúc đời mình, ai đó nôn nao băng mình về miền đất hứa. Rời ga và đi. Đi, đi cho hết một chuyến hành trình của cuộc đời... Mỗi người quyết dịnh chuyến đi của mình với mục đích khác nhau, họ bỏ lại tất cả phía sau để dấn thân vào con đường tưởng chừng hạnh phúc, để rồi khi tàu dừng ga, những vui buồn vương mang theo mỗi vòng bánh lăn là nhiều trăn trở của những chuỗi ngày dài...

Mỗi một lần chạm một sân ga, cũng là thêm một lần trải nghiệm, nhưng có phải mỗi lần đi qua là một lần lặp lại những vui buồn của quá khứ? Không hẳn, có thể ta mang trong mình một nỗi vui buồn khác nhau, những tình cảm khác nhau, sự chờ đợi và hy vọng cũn khác nhau... Ai đó may mắn tìm được hạnh phúc, ai đó đau khổ khi nhận ra rằng lần chạm ga này chỉ tòan là nước mắt... Đó là tất cả là những kỷ niệm sâu sắc khó quên trong cuộc đời...

Mỗi sân ga tàu dừng lại, là một sự kiện đi qua cuộc đời trên hành trình dài mệt mỏi. Những thời khác lo toan, những khoảng khắc vội vã, những khoảng lặng để nghỉ ngơi thư giãn và tìm cho mình một chút bình yên... nhưng ai được bình yên? Ai đau khổ và ai nuối tiếc? Ta cũng như mọi người, có lúc sẽ nhận ra rằng sân ga mình vừa đến nó không hoàn hảo như mình nghĩ, mình mơ ước... Nhưng phải tiếp tục cuộc hành trình gian khổ trong đời, để đi và để đến sân ga cuối đời...

Tàu lại tiếp tục lăn bánh, những cảm xúc của ký ức để lại sân ga vừa đi qua. Mình lại phải đi tiếp về phía trước... Để rồi ở đó, những cung bậc tình yêu lại tiếp tục vỗ về, như con sóng bạc đầu thương nhớ đại dương, mà cuộc đời vẫn tiếp tục sang trang, mình phải đi tiếp, lên tàu, chờ đợi một chuyến đi mới, chờ đợi một lần chạm ga đong đầy hạnh phúc...

Đi, đi, đi... tiếp tục cuộc hành trình về đến sân ga cuối cùng. Sân ga thiên đường của cuộc đời mà mình mơ ước... Mong lắm thay!
(ST)