Viết Về Mẹ

Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. Con sẽ sống khác, mẹ ạ, sống để không phải tiếc nuối nhiều như trước, sống để tránh nói nhiều đến những từ: “ăn năn” hay “hối hận”, sống để mỗi ngày qua đi con thấy mình có ý nghĩa hơn.




Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương . Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào , êm diệu và tất nhiên là ngon lành . Con nít và người lớn cũng rất cần tình thương của mẹ. Ai trong cuộc đời nếu không có bàn tay của mẹ thì cũng không lớn lên được. Như cây cối nếu không có người chăm sóc thì cũng không mọc nổi . Chúng ta cũng vậy ... Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất , là một bài thơ rất giản dị . Mẹ tôi đang còn sống, thế nhưng mỗi khi đọc bài thơ đó thì sợ sệt , lo âu ... Tôi lo cho một cái gì còn xa , chưa đến , nhưng chắc chắn sẽ đến :
Năm xưa tôi còn nhỏ

Mẹ tôi đã qua đời!

Lần đầu tiên tôi hiểu

Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc

Im lặng tôi sầu thôi

Để dòng nước mắt chảy

Là bớt khổ đi rồi...

Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ rơi rơi

Tôi thấy tôi mất mẹ

Là mất cả bầu trời

....

Thật vậy . Mất mẹ là mất cả 1 bầu trời yêu thương của mình . Bầu trời thương yêu dịu ngọt , lâu nay mình đã có vậy mà không hay , để hôm nay bừng tỉnh thì đã mất rồi. Người nhà quê việt nam thường nói, mẹ già là một kho tàng của yêu thương , của hạnh phúc. Lòng mẹ bao la lắm , chẳng có ngôn từ nào có thể nói hết được . Tình thương mẹ dành cho con vô bờ lắm , nhưng ít khi những người làm con như chúng ta hiểu được. Chúng ta say đắm trong tửu ái , trong cuộc chơi , chúng ta bỏ mặc mẹ ở nhà . Mẹ lo , mẹ khóc , mẹ đợi chúng ta. Chúng ta thật là bất hiếu , đến nỗi có những lúc quên sự hiện diện của mẹ trên cõi đời này . Cả tôi cũng là 1 đứa con rất bất hiếu , làm mẹ buồn và khóc rất nhiều . Mặc dù con có xin lỗi mẹ gấp trăm ngàn lần nhưng trong tâm can vẫn còn ray rứt mãi...

.....

Vu lan sắp đến . Những lỗi lầm ngày xưa con đã làm cho mẹ buồn , mẹ khổ, mẹ khóc vì con , con phải làm như thế nào để sám hối được với mẹ? Con lạy Phật và hối hướng chút ít công đức nhỏ bé đó cho mẹ được. sống lâu. Con cầu nguyện cho mẹ có sức khỏe để có thể sống suốt đời với con. Con rất hãnh diện vì mùa Vu lan này , con vẫn còn được cài bông hoa đỏ thắm trên ngực và thầm biết rằng : Con vẫn đang còn có Mẹ.

Mẹ ơi . Mẹ có biết Con rất thương mẹ..



Con thương mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.



Vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.



Mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.



Con thương mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống, ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con. Mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con” , những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.



Chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm



Mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. Con sẽ sống khác, mẹ ạ, sống để không phải tiếc nuối nhiều như trước, sống để tránh nói nhiều đến những từ: “ăn năn” hay “hối hận”, sống để mỗi ngày qua đi con thấy mình có ý nghĩa hơn.



Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên . Không cần phải mĩ miều, . Thương mẹ là một cái gì đó rất giản dị , không giả tạo . Cứ thương mẹ thế là đủ lắm rồi...



Người viết : Trương Thị Quỳnh Như, Pháp danh: Nguyên Châu

Địa chỉ: 3/2B. Đường Lương Định Của . Phường Binh Khánh 1 . Quận 2